17 May 2026

Buổi Showcase ra mắt game Lineage W tại Việt Nam

Thật may mắn và cũng là lần đầu tiên tôi được mời tham dự buổi ra mắt game hoành tráng đến vậy. Từ đó giờ mình chỉ là một người mê game, thích chơi game, tìm hiểu về game nhưng thật sự hôm nay được đi một buổi offline như thế này thật sự quá là trên cả mong đợi và hào hứng đối với mình.

Lineage W là một tựa game mang tên theo huyền thoại Lineage 2 ngày xưa và đến nay vẫn còn hoạt động. Tôi nhớ, hồi game online vừa mới du nhập vào thị trường VN thì những cái tên nổi tiếng trong làng MMORPG như: L2 kể trên, MU, VLTK, Silkroad, Gunbound, TS online, Khan, Dekaron,...

Theo dòng sự kiện và chuyển hóa của người chơi thì bây giờ hầu như mọi người ít dành thời gian để mà chơi các loại game online PC cày cuốc, farm tốn nhiều thời gian và máy cấu hình mạnh mà dần chuyển đổi sang game mobile, game giải trí, game MOBA hoặc game trên các hệ máy Console,...vì thế game online nói chung cũng dần dịch chuyển theo xu hướng này để níu giữ người chơi.

Lineage W tôi thấy có một điểm hay đó là có thể chơi đa nên tảng từ điện thoại và PC, đồ họa đẹp và các tính năng cày cuốc vẫn có nhưng được sử dụng BOT để tự động hóa, điểm mới là khả năng dịch trực tiếp đa ngôn ngữ giữ những người chơi ở các quốc gia khác nhau vì thế sẽ bỏ đi rào cản ngôn ngữ mà xây dựng một thế giới game đa dạng hơn, hòa nhập hơn.

Dự kiến theo nhà phát hành thông báo game sẽ chính thức khai mở vào ngày 22/5/2026 sắp tới ở thị trường SEA (ĐNA) và hiện tại người chơi có thể đăng ký trước và tạo nhân vật để chờ đợi đến ngày khai mở...



22 March 2026

Mảnh vườn cũ và những khoảng lặng đã mất

Người ta thường nói lớn lên rồi ai cũng hướng về phố thị, nơi có ánh đèn màu rực rỡ và tiếng còi xe náo nhiệt để thấy mình đang sống giữa dòng đời. Nhưng đối với tôi chẳng hiểu sao nữa, lòng tôi cứ mãi ngược dòng, cứ muốn tìm về những vùng quê yên tĩnh, nơi có tiếng lá tre xào xạc, con đường đất và những khoảng không trong lành của đất trời.
Có lẽ tất cả cảm xúc của tôi ấy, bắt nguồn từ mảnh đất trống cây cối um tùm sát nhà ngày xưa.
...
Ngày đó, cứ bước chân ra khỏi cửa là chạm vào một vùng xanh ngắt, nơi có cây cối rậm rạp, tiếng chim hót và sự bình yên. Tôi nhớ rõ con đường đất nhỏ xíu mà hàng ngày Ngoại tôi thường dắt tôi đi học, cỏ mọc lút chân, nhớ tiếng chim bìm bịp kêu chiều và cả cảm giác lạnh sống lưng khi cứ ngỡ có ai đó đang bước theo sau mình trên đống lá khô.
...
Cái nỗi sợ ngây ngô ấy, giờ nghĩ lại, sao mà bình yên đến thế.
Giờ đây, mảnh đất ấy đã bị cơn lốc đô thị hóa cuốn đi. Những ngôi mộ cũ, những bụi tre già và con đường đất nhỏ đã nhường chỗ cho bê tông, gạch đá. Sự hoang vắng huyền bí ngày nào giờ chỉ còn là những khối nhà san sát, ồn ào và chật chội. Mỗi khi đứng giữa con đường, tôi lại thấy thèm cái không khí mát mẻ, thèm được chạm vào sự tĩnh lặng của khu đất cũ, nơi mà dù có chút sợ hãi, tôi vẫn thấy mình được là một phần của tự nhiên.
Mảnh đất ấy không còn nữa, nhưng nó đã kịp để lại trong tôi một "khu vườn" ký ức, để dù đi đâu, tôi vẫn luôn biết mình thực sự thuộc về những khoảng lặng xanh rì.

Mảnh đất bên nhà và những chiều chạy đua với gió

Hồi nhỏ, sát bên nhà tôi là một mảnh không gian tách biệt hẳn với thế giới ồn ào. Đó là một khu đất bỏ hoang, nơi cây cối rậm rạp mọc lên như một khu rừng nhỏ và cũng là nơi yên nghỉ của "những người đã xa". Với người lớn nơi này có lẽ là khung cảnh của sự bình yên trong mát, nhưng với đứa con nít như tôi ngày ấy, nó lại mang một gương mặt khác hẳn khi mặt trời bắt đầu tắt nắng.
Mỗi buổi chiều muộn, không gian ở đây bỗng khoác lên một vẻ huyền bí đến lạ lùng. Tiếng chim bìm bịp phía xa vọng lại nghe buồn thăm thẳm, xen lẫn tiếng lá tre cọ vào nhau xào xạc mỗi khi gió thổi. Âm thanh đó cứ lào xào, lúc khoan lúc nhặt như tiếng người thì thầm cùng ánh mặt trời dần khuất bóng...
Chạy xuyên qua khu đất là một con đường cát nhỏ, quanh năm cỏ dại mọc lút cả lối đi. Có những hôm đi chơi về muộn tầm 5-6 giờ chiều mà lỡ đường phải đi qua đây, tôi chỉ biết nín thở.
Đôi chân nhỏ bé cứ thế chạy thật nhanh trên nền cát mềm như níu từng bước chân. Cảm giác lúc đó kỳ lạ lắm, mỗi bước chân chạm xuống tôi cứ ngỡ như có tiếng một bước chân khác đuổi theo sau lưng. Chẳng dám ngoái đầu lại nhìn, tôi cứ thế cắm đầu chạy, chỉ đến khi thấy ánh đèn phía cuối đường thì lúc đó mới biết mình đã ra khỏi nơi này, lồng ngực đánh trống liên hồi vội với tay mở cửa rào đi vào sân. Để lại không gian tĩnh mịt, u ám, chỉ còn lại ánh đèn đường lẻ loi, chấp chới rọi qua tán cây in những hình thù kì lạ xuống con đường mòn...