Người ta thường nói lớn lên rồi ai cũng hướng về phố thị, nơi có ánh đèn màu rực rỡ và tiếng còi xe náo nhiệt để thấy mình đang sống giữa dòng đời. Nhưng chẳng hiểu sao, lòng tôi cứ mãi ngược dòng, cứ muốn tìm về những vùng quê yên tĩnh, nơi có tiếng lá xào xạc và không gian trong lành đến mức có thể nghe rõ từng nhịp thở của đất trời.
Có lẽ, tất cả bắt nguồn từ mảnh đất trống sát vách nhà ngày xưa.
Ngày đó, bước chân ra khỏi cửa là chạm vào cả một vùng xanh ngắt, cây cối rậm rạp và tĩnh mịch. Đó là cõi riêng của "những người đã xa", là nghĩa trang lặng lẽ nơi người lớn tìm thấy sự an nghỉ, còn đứa trẻ như tôi thì vừa tò mò, vừa run sợ mỗi khi chiều về. Tôi nhớ rõ con đường đất nhỏ xíu cỏ mọc lút chân, nhớ tiếng chim bìm bịp kêu chiều u uất, và cả cảm giác lạnh sống lưng khi cứ ngỡ có ai đó đang bước theo sau mình trên đống lá khô xào xạc.
Cái nỗi sợ ngây ngô ấy, giờ nghĩ lại, sao mà bình yên đến thế.
Giờ đây, mảnh đất ấy đã bị cơn lốc đô thị hóa cuốn phăng đi. Những ngôi mộ cũ, những bụi tre già và con đường đất nhỏ đã nhường chỗ cho bê tông, gạch đá. Sự hoang vắng huyền bí ngày nào giờ chỉ còn là những khối nhà san sát, ồn ào và chật chội. Mỗi khi đứng giữa phố xá đông đúc, tôi lại thấy thèm cái không khí mát mẻ, thèm được chạm vào sự tĩnh lặng của khu đất cũ, nơi mà dù có chút sợ hãi, tôi vẫn thấy mình được là một phần của tự nhiên.
Mảnh đất ấy không còn nữa, nhưng nó đã kịp để lại trong tôi một "khu vườn" ký ức, để dù đi đâu, tôi vẫn luôn biết mình thực sự thuộc về những khoảng lặng xanh rì.



