Hồi nhỏ, sát bên nhà tôi là một mảnh không gian tách biệt hẳn với thế giới ồn ào. Đó là một khu đất bỏ hoang, nơi cây cối rậm rạp mọc lên như một khu rừng nhỏ và cũng là nơi yên nghỉ của "những người đã xa". Với người lớn nơi này có lẽ là khung cảnh của sự bình yên trong mát, nhưng với đứa con nít như tôi ngày ấy, nó lại mang một gương mặt khác hẳn khi mặt trời bắt đầu tắt nắng.
Mỗi buổi chiều muộn, không gian ở đây bỗng khoác lên một vẻ huyền bí đến lạ lùng. Tiếng chim bìm bịp phía xa vọng lại nghe buồn thăm thẳm, xen lẫn tiếng lá tre cọ vào nhau xào xạc mỗi khi gió thổi. Âm thanh đó cứ lào xào, lúc khoan lúc nhặt như tiếng người thì thầm cùng ánh mặt trời dần khuất bóng...
Chạy xuyên qua khu đất là một con đường cát nhỏ, quanh năm cỏ dại mọc lút cả lối đi. Có những hôm đi chơi về muộn tầm 5-6 giờ chiều mà lỡ đường phải đi qua đây, tôi chỉ biết nín thở.
Đôi chân nhỏ bé cứ thế chạy thật nhanh trên nền cát mềm như níu từng bước chân. Cảm giác lúc đó kỳ lạ lắm, mỗi bước chân chạm xuống tôi cứ ngỡ như có tiếng một bước chân khác đuổi theo sau lưng. Chẳng dám ngoái đầu lại nhìn, tôi cứ thế cắm đầu chạy, chỉ đến khi thấy ánh đèn phía cuối đường thì lúc đó mới biết mình đã ra khỏi nơi này, lồng ngực đánh trống liên hồi vội với tay mở cửa rào đi vào sân. Để lại không gian tĩnh mịt, u ám, chỉ còn lại ánh đèn đường lẻ loi, chấp chới rọi qua tán cây in những hình thù kì lạ xuống con đường mòn...
No comments:
Post a Comment
Viết chia sẻ của bạn vào đây...